Ta tìm thấy gì ở Hy Mã Lạp Sơn?

Một ngày trong tháng 5, tôi cũng thực hiện được chuyến trekking tại Nepal–một chuyến du lịch đã được nằm trong wish list từ rất lâu. Cuối cùng, dãy Hy Mã Lạp Sơn đội trời với những đỉnh núi tuyết trắng đã hiện ra trước mắt. Nhưng trước khi nhìn thấy Hymalaya, một vòng thủ phủ Kathmandu là điều nên làm bởi tôi muốn xem chính phủ Nepal đã xây dựng lại thủ đô của họ như thế nào sau trận động đất lớn vào năm 2015. Cảm nhận đầu tiên: mọi thứ vẫn đang trên đà phát triển, giống hệt Sài Gòn của tôi những mười mấy năm về trước. Người bạn hướng dẫn viên dẫn tôi đi một vòng khu Thamel, trung tâm của thủ đô Kathmandu–đây cũng là nơi tụ họp nhiều bạn Tây ba-lô và cả rất nhiều Ta ba-lô–sau khi check in vào hostel dễ thương, sạch sẽ, giá cả phải chăng và có cả một người phụ nữ ở Đà Nẵng. Vậy là có đồng hương.

I.

Nepal vẫn là một nước nghèo, nếu so với Việt Nam của chúng ta. Đường xá vẫn còn ngổn ngang, vẫn còn đường đất ở nhiều chỗ, nhà cửa thì liền kề, nhỏ, ẩm thấp. Có những căn nhà khi đi ngang cứ ngỡ đó là nhà hoang, nhưng đó là nơi ở của rất nhiều người. Cơ sở vật chất là vậy, đời sống là vậy, nhưng người dân họ lại rất tươm tất khi ra đường: đồng phục học sinh cũng đẹp, khi quần tây dài, áo sơ mi, thắt cravat bởi có lẽ chịu sự ảnh hưởng của Anh Quốc khi xưa.

Mưu sinh ở góc phố Thamel

Stupa–một ngôi đền đặc trưng thờ Phật; phía trên đỉnh stupa là Mắt Phật.

Một ngôi đền ở Kathmandu

Quán bán món Việt bởi chủ là người Việt, lấy chồng người Nepal. Giá cả cũng khá cao, so với giá cả đồ ăn tại Nepal, cộng thêm 10% service charge. Thức ăn nhiều, dĩa nào cũng to.

Một góc phố ở khu Thamel, thủ đô Kathmandu, Nepal 

Dây điện vẫn còn nhiều. Người dân ra đường ăn mặc lịch sự, tươm tất. 

II.

Đỉnh Annapurna II vào 5:30 sáng, khi những ánh nắng đầu tiên bắt đầu trải dài trên đỉnh

Sau 6 ngày, tôi đã đến Manang, một ngôi làng lớn ở độ cao hơn 3500m. Tôi đã ngắm được những ngọn núi tuyết hùng vĩ của dãy Hy Mã Lạp Sơn tại những ngôi làng mình đi qua. Tal bình dị yên ả nằm lọt thỏm giữa thung lũng kề bên dòng sông Marsyangdi; Thankchok yên bình trong cái nắng chiều vàng rực trải dài từ những đỉnh núi bao bọc ngôi làng, và những thửa ruộng xanh mướt; hay Upper Pisang, khu vực của người Tạng, với những ngôi nhà mới xây bằng gỗ thông, hoặc đá, được xếp chồng lên nhau một cách tỉ mỉ. Họ dùng đá khai thác xung quanh làng, đẽo đọt thành từng khối nhỏ để dựng vách, xây nền. Từ Upper Pisang, khi trời trong xanh và không mây lúc sáng sớm, mọi người sẽ chiêm ngưỡng được dãy Annapurna II, đỉnh Masalu. Đường đi có những đoạn tương đối dễ, như cỡi ngựa xem hoa. Nhưng từ Upper Pisang đi đến Manang là cả một ngày vất vả, có lúc tôi như muốn ngã quỵ vì chuỗi hành trình chỉ có đi lên, đi lên và … đi lên. Nắng, gió, bụi cứ táp vào mặt, cộng thêm cái lạnh của núi rừng. Nhưng cảnh quan thiên nhiên thì “đẹp không thể chịu nỗi”

Từ nhà nghỉ có rooftop hướng về dãy Annapurna II

Vừa ra khỏi làng Upper Pisang hướng về Manang, đoạn này vẫn còn dễ thở một chút. 

Những bạn đồng hành từ nhiều nước, cô gái người Romania, tiếp theo bạn Ấn, Ba Lan, Pháp, tất cả đều tự đi và tự mang hành lý

Bạn hướng dẫn viên du lịch rất thông thạo các cung đường và dường như… không mệt mỏi 

Tu viện ở Braka, từ đây còn khoảng nửa tiếng sẽ đến Manang. Một làng lớn ở miền núi Nepal

III.

Hôm nay là một ngày rest day tại Manang, nhằm để thích nghi độ cao trên 3000m, trước khi đi lên cao hơn. Tôi và các bạn ở hostel, đã đi những chuyến side trek nhỏ tới hồ nước Gangapurna Tal, chảy ra từ sông băng của đỉnh Gangapurna. Từ đỉnh, chúng tôi ngắm được nhiều đỉnh núi tuyết của dãy Hy Mã Lạp Sơn như Masalu, Annapurna II, III, IV, Tilicho, và Thorong La. Đến chiều sẽ đi tham quan tu viện ở Braka, một tu viện khá lớn của người Tạng ở các làng mình đã đi qua.

Nepal cũng là nơi đất Phật sinh ra, nên có những địa danh là thánh địa của Phật giáo như Lâm Tỳ Ni. Do vậy, người dân nơi đây tín ngưỡng của họ rất cao. Đặc biệt là dân tộc Tạng. Một lần nữa, trong chuyến tham quan tu viện, mình thật may mắn, khi đó là giờ các sư Tạng và người dân đang đọc kinh cầu nguyện. Cảm giác khi đó thấy thật bình yên, giống như sau mỗi lớp yoga, có thêm phần thiền định để cân bằng lại.

Hơn nữa, quan sát được buổi cầu kinh, càng làm tôi yêu thích văn hoá tín ngưỡng của dân tộc Tạng, khi họ khấn bái, họ sẽ thực hiện nghi thức truyền thống đó là “tam bộ, ngũ thể, nhập địa”. Nhưng đây là trong tu viện, nên họ chỉ thực hiện “ngũ thể, nhập địa”. Một người Tây Tạng, trong cuộc sống của mình, họ bái lạy ít nhất 100,000 cái. Không nơi nào trên thế giới, có cách bái lạy rất đặc trưng của dân tộc Tạng, được duy trì từ xa xưa, năm này qua tháng nọ, dù cho mọi thứ thay đổi, thì tín ngưỡng bái lạy của họ là bất biến. Tam bộ là đi ba bước để “ngũ thể”: tay, chân, ngực, trán… chạm xuống đất và vái lạy một cái. Quả thật, chuyến đi nho nhỏ đến tu viện không uổng phí công sức. Hơn nữa còn được mời uống trà nóng, giữa cái lạnh về chiều của vùng núi cao.

Rồi một ngày không xa, tôi phải đến nóc nhà thế giới, để chứng kiến người Tạng hành hương tam bộ ngũ thể nhập địa về Potala.

Quán Thế Âm Bồ Tát trên tu viện

IV.

Tác giả Hiếu Võ tại hồ Tilicho 

Cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành cung Annapurna Circuit Trek (cũng có thể nói là chỉ hoàn thành một phần của cung đường, vì đến Muktinath ở Mustang, chứ không đi full circuit). Đi gần 170km trong 12 ngày, gặp nhiều bạn trekkers với đủ mọi quốc tịch như Anh, Pháp, Estonia, Ấn Độ, Mỹ, Hàn Quốc, Trung Quốc, Ba Lan, Hà Lan, Đức, Ý….và cả người dân bản địa. Và đủ mọi tuổi tác, họ chỉ cần đam mê và sức khoẻ.

Đầu tiên là chinh phục Tilicho Lake, được Nepal ghi nhận là hồ cao nhất thế giới với 4919m so với mặt nước biển.Dù cho đó có phải là hồ cao nhất thế giới hay không? Thì đó là cung đáng để đi và trải nghiệm, vì sự khó khăn, và có phần nguy hiểm, khi đi qua các khu vực sạt lở đá. Hơn hết là cảnh quan hùng vĩ trên đường, và ở xung quanh hồ. Và lần đầu tiên thấy tuyết, làm tôi càng thêm háo hức. Mặc dù ngày trước đó, từ Manang đi Tilicho Base Camp, mình như muốn bỏ cuộc vì thật sự mệt, vừa đi cứ vừa nghĩ sao không ở nhà đi chơi, xem phim, ăn sinh nhật, hay ăn mấy chục món ngon ở Saigon. Tại sao lại chọn cung đường trekking vừa vất vả, lê lết đôi chân như một zombie giữa núi rừng Hy Mã Lạp Sơn. Cuối cùng cũng đến được base camp, ăn uống ngủ nghỉ một đêm để lấy lại thể lực. Và rồi ngày mai trời lại sáng, cũng leo lên được những con dốc cao, để nhìn thấy Tilicho bằng xương bằng thịt.

Bạn hướng dẫn tranh thủ tìm Đông Trùng Hạ Thảo trên đường lên hồ, chỉ mọc ở độ cao 4000m và mùa thu hoạch là tháng Năm đến đầu tháng Sáu–chỉ một tháng duy nhất–với giá trị là 40.000 USD/1 kg.

“Hiếu ngồi cho Tilicho ngắm Hiếu, vì không biết bao lâu nữa Hiếu mới lại thăm hồ”

Địa điểm tiếp theo sau khi đến được Tilicho Lake sẽ là đến Thorong La Pass 5416m, ranh giới giữa vùng Manang và Mustang. Vì đã quen với cung đường đi Tilicho hôm trước, nên Thorong La Pass cũng không quá khó nữa, chỉ vì vừa ăn sáng xong phải đi ngay cộng hưởng với cái lạnh lúc 5:00 AM ở núi cao, làm tôi càng thêm mệt. Nhưng rồi thì tôi cũng thành công, cũng được múa may quay cuồng bên biểu tượng Thorong La Pass trong 15-20 phút rồi… đi xuống ngay vì quá lạnh.

Hành trình kết thúc, đọng lại trong tôi là những cuộc trò chuyện vui vẻ cùng các bạn đồng hành trong chuyến đi, thật đáng nhớ. Bạn người Ý kể chuyện gặp đồng hương và thằng đó nói thích cô ta, nhưng đến Manang lại thấy đi với một đứa khác. Hay cả đám ngồi trên đồi sau nhà ăn ở High Camp, chill giữa nắng, và gió của những đỉnh núi xung quanh cả 2 giờ đồng hồ, còn xếp đá cầu nguyện… Hay khi Aknesta dạy Yoga cho mọi người ở High Camp với độ cao 4800m. Có thể nói hành trình tìm thấy được ở Hy Mã Lạp Sơn là hành trình healthy nhất của tôi khi 7h30 tối đi ngủ, sáng dậy sớm, ăn uống 3 cử, và rồi tập thể dục hàng ngày.

Hạnh phúc là cuộc hành trình, chứ không phải là đích đến. Không quên cảm ơn bạn hướng dẫn, anh khuân vác hiền lành, nhiệt tình, và chuyên nghiệp. Chỉ mỗi tội anh hướng dẫn mà xỉn thì nói non stop, nên khi nghe mùi rượu, là tôi nói: I am too tired, i must go to sleep now.

Qua khu vực sạt lở, nhìn vậy chứ gió thổi mạnh, là đá rớt bể đầu, hay giựt mình rơi theo đá không hay

“Hiếu đang nhìn lại Manang, ngẫm nghĩ sao Hiếu có thể leo lên được đến đây để ngồi chụp hình?”

Bài và ảnh của Hiếu Võ dành cho TheSaigon8.com

KỂ CHO NHAU NGHE NHỮNG ĐIỀU THÚ VỊ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s