Phượng “Sài Gòn” – Chân dung một diễn viên đáng yêu của sân khấu kịch Idecaf

Người ta hay dùng cụm từ “người Sài Gòn” để nói đến những người con của Sài Gòn, sống ở Sài Gòn, làm việc ở Sài Gòn và tính tình rất phóng khoáng, dễ chịu đặc trưng của Sài Gòn. Tôi gọi Mai Phượng, một trong những diễn viên lâu năm của sân khấu kịch nổi tiếng Idecaf là Phượng “Sài Gòn” vì tôi nhìn thấy ở Phượng hội tụ đầy đủ tất cả những yếu tối mà tôi vừa liệt kê trên. Phượng không phải là một diễn viên nổi tiếng, đình đám bậc nhất sân khấu Idecaf như nghệ sỹ Thành Lộc, Hữu Châu, Kim Xuân, Phi Phụng, Đình Toàn, Lê Khánh, Mỹ Duyên, Hoàng Trinh, Đức Thịnh… nhưng ở Mai Phượng luôn có sự tưng tửng rất đáng yêu và biến hoá sân khấu cũng rất… đa dạng.

Dù tham gia nhiều vai diễn của sân khấu Idecaf gần hai mươi năm qua, nhưng có lẽ, Phượng “Sài Gòn” gây cho tôi sự chú ý cần có qua hai vai diễn cũng rất… phụ của hai vở kịch đang nổi đình nổi đám của Idecaf: Tấm Cám và Tiên Nga.

Ở Tấm Cám, Mai Phượng hoá thân thành con cá bống sắc màu ngộ nghĩnh, phi giới tính và cũng “bựa” không kém hai mẹ con Nếp Lụi (NSUT Hữu Châu) vá Cám (NSUT Thành Lộc);  và cụ bà hàng xén hái trái thị và nuôi dưỡng cô Tấm xinh đẹp (NSUT Mỹ Duyên).

Còn ở nhạc kịch Tiên Nga (đang công diễn tại nhà hát Bến Thành), Phượng đóng vai trò… của một thành viên dàn đồng ca nữ. Tất cả đều là vai diễn phụ nhưng Phượng vẫn làm nghiêm túc, tròn vai cùng các em diễn viên trẻ, không nề hà vai lớn-vai nhỏ; vai chính-vai phụ hay vai rất phụ. Trong vườn hoa nghệ thuật, tất cả các bông hoa đều muốn trở thành hoa hồng, hoa tulip, hoa hướng dương thì người thi nhân đâu có nhớ đến loài hoa quỳnh nở muộn về đêm. Được là hoa, hay chỉ là lá, đó cũng là một điều may mắn của một người nghệ sỹ chân chính.

Hãy cùng Saigon8 lắng nghe những tâm sự rất Sài Gòn của Phượng “Sài Gòn” để thêm yêu những công dân đang làm việc chăm chỉ cho mình và cho đời.

(Ảnh của Chu Sen)

(Mai Phượng và dàn đồng ca qua ống kính của nhiếp ảnh gia Kiếng Cận)

–Tôi tham gia nghệ thuật khi mình chỉ mới… 13 tuổi. Lúc đó, nhà tôi ở kế bên quán cà-phê và đây là điểm đến thường xuyên của một thầy phụ trách đội kịch Nhà thiếu khi Tân Bình. Thầy thấy tôi liền bảo: Tao thấy mày tếu tếu đó Phượng. Đi học diễn kịch đi con. Nhưng lúc đó tôi trả lời: Dạ. Nhà con cũng khó khăn, không có tiền đăng ký học đâu Thầy. Cuối cùng, tôi được thầy dẫn vào học miễn phí, không tốn một đồng nào cả. Sau này, khi thi đậu vào Trường Nghệ thuật Sân khấu II, thầy Trần Minh Ngọc còn làm hiệu trưởng, thì tôi được dịp biết anh đạo diễn Lê Bảo Trung (nổi tiếng với phim Đẻ Mướn), đang phụ trách đội kịch Tuổi Ngọc, thế là tôi được mời vào đóng, sinh hoạt và được lên truyền hình…

–Tôi đầu quân về sân khấu kịch Idecaf năm 2000, tham gia vở Ngày xửa ngày xưa 2: Công chúa ngủ trong rừng. Tôi đã may mắn được gắn bó với sân khấu này được 18 năm, từ một cô bé không biết cách gắn nổi lông mi giả trước khi diễn cho đến khi… vẽ được rất nhiều nhân vật như hiện nay.

Trái tim nhảy múa (Đạo diễn: Vũ Minh) là vở diễn tôi thích nhất khi được tham gia dù đất diễn không nhiều, vai nhỏ nhưng diễn rất đã. Vở diễn khiến khán giả khóc, cười, vỗ tay tán thưởng làm cho tôi nhớ mãi không bao giờ quên. Vở diễn đó cũng là kỷ niệm với những người đồng nghiệp thân thương, dù bây giờ người còn, người đã mất…

–NSƯT Thành Lộc là người ảnh hưởng nhiều nhất đến sự nghiệp của tôi. Sự nghiêm túc trong nghề, từng cái bước chân ra sân khấu, anh Lộc cũng chỉ dạy tôi và những diễn viên khác rất nhiều. Tôi nhớ khi diễn Ngày xửa ngày xưa: Hoàng Tử Ai Cập, chính anh Lộc ngồi lấy bút chì vẽ cho con mắt của tôi làm sao cho vừa to, vừa ấn tượng và giống con mèo nhất có thể. Diễn cho con nít tuy nhiều chiêu trò để các em cười nhưng toàn bộ diễn viên phải rất nghiêm túc suy nghĩ và đầu tư thật kỹ để hoàn thành vai diễn của mình. 

–Anh Thành Lộc là người chọn và đổi tên cho tôi từ Mai Ngọc Phượng thành Mai Phượng. Tôi thấy cũng rất hay nên về nấu chè cúng và xin lấy nghệ danh từ đó đến bây giờ. 

–Tôi cũng thường xuyên tham gia lồng tiếng cho một vài bộ phim hoạt hình của Hollywood, gần đây nhất là Coco và Ferdinand Phiêu lưu ký do anh Đạt Phi mời. Tôi cũng có năng khiếu giả giọng… khá được nên thỉnh thoảng cũng đi lồng tiếng phim.

–Tôi cũng có tập tành kinh doanh thêm để có thu nhập, ngoài việc biễu diễn đó là… bán khô gà. Vì tôi được diễn Tấm Cám nên mọi người ghẹo là: Khô Gà bà Thị hoặc Khô Gà Bà Già Phượng. Tôi không ngại chia sẻ việc bán khô gà và đi giao khô gà của mình. Làm ăn chân chính để sống và nuôi con thì có gì là sai. Nói chung là khô gà cũng ngon nên… bán cũng được lắm. (Cười).

(Mai Phượng vai Cá bống trong Tấm Cám cùng NSUT Thành Lộc và NSUT Hữu Châu)

–Chạnh lòng vì không nổi tiếng? Có chứ! Sao lại không! Hơn 20 năm trong nghề mà không nổi tiếng thì mình phải buồn và có chút chạnh lòng vì nhìn thấy nhiều đàn em sau mình được nổi tiếng hơn. Nhưng ngồi suy nghĩ lại, Tổ nghiệp cho mình tới đâu thì mình hưởng tối đó. Rồi có thể Tổ nghiệp muốn dạy cho mình bài học về sự kiên trì, lòng hy vọng thì sao? Biết đâu sau này lớn tuổi hơn, mình được nổi tiếng giống cô Phi Phụng, chị Phương Dung! Không nản lòng, cứ đi từ từ rồi cũng sẽ tới. Tôi nghĩ như vậy và tôi cảm thấy thêm yêu nghề nghiệp của mình hơn. 

–Từ khi tôi quyết định làm single-mom và có con gái Mai Phương Tú thì các anh chị em trong Idecaf ai cũng thương và tìm cách để tôi có thêm nhiều vai diễn hơn. Con gái Thanh Tú giống như món quà Ơn Trên ban cho, để tôi cảm thấy vui và may mắn hơn trên đường đời của mình vậy. 

–Sau Tấm Cám và Tiên Nga, tôi được đạo diễn Vũ Minh giao cho một vai diễn trong vở Thám Tử Si Tình trong dịp Tết này. 

–Trong nhạc kịch Tiên Nga, tôi thích nhất là vai Kiều Nguyệt Nga của Lê Phương và Kim Liên của Lê Khánh. Lê Phương đóng và hát ngày càng xuất sắc; còn Lê Khánh thì khỏi bàn, tôi nể Lê Khánh lắm. Nếu có ước mơ, tôi mong được một lần đóng vai Kiều Nguyệt Nga vì tôi.. chưa bao giờ được đóng đào đẹp hết. Nghệ sỹ nào chẳng ước mơ như thế.

–Người bạn thân thiết nhất trong sân khấu kịch Idecaf chính là Lê Khánh. Khánh thương tôi và con gái của tôi lắm.

(Con gái Mai Phượng và diễn viên Lê Khánh)

–Tết năm rồi, Lê Khánh bảo: Chị mua cho Tú 3 cái áo đầm đi, em gởi tiền cho. Chị dắt nó đi lựa đi. Rồi Khánh quay gameshow được tặng đồ chơi là nhờ ông xã, diễn viên Tuấn Khải, đem qua nhà cho bé Tú. Cô Bạch Lựu, chị ruột của anh Thành Lộc, dù chưa gặp con gái tôi bên ngoài nhưng cũng gởi quà về cho Tú. Tôi còn nhớ, có lần, anh Lộc được ai tặng cho con gấu bông hàng hiệu màu nấu rất đẹp, anh gọi: Tao có con gấu cho con gái. Mày đang ở đâu? Rồi “ổng” đi xe qua, tới nơi, đường 1 chiều, “ổng” nhảy xuống xe, đi bộ qua đường tặng cho tôi mang về cho con gái.

–Cái tình nghệ sỹ ở Idecaf là món quà quý giá mà tôi nhận được. Còn tình cảm riêng? Thôi mình tạm thời “miễn” bàn đi. Có đứa con hai mẹ con ôm nhau ngủ là vui rồi. Có rau ăn rau, có mắm ăn mắm. Nhưng tôi tự tin, dù không nổi tiếng nhưng tôi chưa bao giờ để con tôi phải thiếu thốn. Tôi luôn mong cho con mình luôn đủ đầy nhất trong khả năng có thể. Giữ con lại, sinh con ra là quyết định của tôi, mà một khi đã quyết định thì tôi sẽ không bao giờ hối hận hay nghĩ lại.

–À. Những khi căng thẳng, hay mệt mỏi, tôi trốn ra một góc yên tĩnh, làm một điếu thuốc nhẹ cho lên lại tinh thần. Đời sống tuy ngắn ngủi nhưng nếu ta không mạnh mẽ thì ai mạnh mẽ thay ta?

(Khán giả tặng hoa cho Mai Phượng sau một suất diễn Nhạc kịch Tiên Nga)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s